bantre.com.vn

Thơ tình yêu - Mình làm bạn được không anh?

  •  Lượt xem: 1128 - Ngày đăng: 12/05/2015 17:41:07


   Tình yêu luôn là một đề tài muôn thuở trong thi ca, nhạc họa... Một tình yêu buồn, một tình yêu đẹp,... tất cả đã làm nên những vần thơ thật tuyệt vời. "Mình làm bạn được không anh?" là một bài thơ tình yêu nói về cảm xúc của một cô gái, một cảm xúc thật phức tạp và cũng rất mong manh.

 

  Mình làm bạn được không anh?

 

Chúng mình làm bạn được không anh?

Em chẳng muốn lại lần yêu rồi lại lần đau nữa

Em sợ cái gọi là tình yêu đôi lứa

Cũng tròn đầy rồi vỡ như bong bóng mà thôi

 

Ừ thì chúng mình không hẹn ước lứa đôi

Ừ, không nói thương nhau để rồi cách chia như hai con đường phía trước

Mình cứ bên nhau thôi, đến khi nào không thể..

Thì bước ra, chắc cũng đỡ ngại ngần…

 

Thơ tình yêu - Mình làm bạn được không anh?

Mình làm bạn được không anh?

 

Em cũng sợ chính mình phân vân

Nói được mà lại làm không được

Em cũng sợ chính mình hẹn ước

Trên con đường chỉ có một mình thôi..

 

Thế giới này vốn dĩ rất tròn rồi

Không thể tách ra vì chúng đã tìm được nửa cuộc đời đích thực

Em không tìm một người con trai mẫu mực

Không hoàn hảo chẳng sao, chỉ cần bên em lúc gió giông là được

Em chẳng ước nhiều…

 

Vậy chúng mình đừng vội gọi người yêu

Xa xôi mấy xa xôi cũng tìm về nơi cuối ngày đẹp nắng

Chỉ làm bạn thôi và cho nhau khoảng lặng

Để quên hết đau thương, đón ngày nắng rộn ràng.

 

Ngày nào nắng về, lòng thênh thang…

 

  Trái tim người con gái thực sự mong manh lắm. Một khi họ đã chịu tổn thương trong tình yêu, họ rất sợ sẽ vấp ngã thêm lần nữa, sẽ chịu tổn thương thêm lần nữa. Yêu thương đấy, tin tưởng đấy, nhưng không dám vội vàng, không dám đáp lại, không dám nhận lời. Tình yêu với họ thực sự mong manh lắm, hay ít ra đó là điều mà họ nghĩ và họ tin. "Em sợ cái gọi là tình yêu đôi lứa - Cũng tròn đầy rồi vỡ như bong bóng mà thôi". Và khi đó, họ lựa chọn giải pháp an toàn, đó là làm bạn.

 

  Một tình bạn đôi khi sẽ vững bền hơn là một tình yêu, họ tin thế. Và khi tình bạn ấy đổ vỡ, tim họ cũng sẽ không chịu tổn thương quá nhiều. Tâm trạng ấy thật phức tạp, thật đáng thương. Dù sợ hãi, nhưng người con gái ấy không chạy trốn. Họ chờ, họ đợi tình bạn đó đến lúc sẵn sàng để trở thành tình yêu. Họ đợi vết thương cũ lành lại, họ đợi niềm tin vào sự chân thành và bền chặt của người con trai. Phải, cô gái ấy đã yêu. Thế nhưng, với cô ấy: "Mình làm bạn được không anh?"

Bình luận ()